PHẦN 1. HỌC CÁCH CHẤP NHẬN NHỮNG THỨ KHÔNG THAY ĐỔI ĐƯỢC
Trong thời gian gần đây, chưa bao giờ mà thông điệp yêu thương bản thân lại truyền cảm hứng mạnh mẽ cho các sản phẩm truyền thông, văn hóa nhiều đến thế. Từ các ca khúc nhạc Âu Mỹ, đến K-Pop và cả phim ảnh của các nước có nền điện ảnh phát triển.
Có phải là, sau một thời gian mải mê khám phá và kiếm tìm sự thừa nhận bên ngoài, ta mới nhận ra thế giới bên trong mình là thứ đáng được ưu tiên hơn hết.
Những thông điệp thường thấy trong các sản phẩm nghệ thuật đa phần liên quan đến đến tình yêu đôi lứa, tình thân, hay những vấn đề gắn với trách nhiệm cộng đồng và xã hội. Chúng ta trong suốt một thời gian dài, quan tâm quá nhiều đến thế giới bên ngoài. Mà dường như đã bỏ quên một thế giới khác cũng cần được chăm sóc không kém. Đó chính là thế giới vật chất và tinh thần của bản thân mình.
Vậy thì, yêu thương bản thân là gì? Yêu thương bản thân gồm những điều gì?
Bài học yêu thương bản thân đầu tiên có lẽ là chấp nhận những gì thuộc về con người mình. Đối với Linh, học cách chấp nhận những thứ không thay đổi được quan trọng hơn cả quá trình tìm cách thay đổi.
Định nghĩa chấp nhận: sẵn sàng đón lấy, không chống đối hay tìm cách chối bỏ.
Cuộc đời này không công bằng vì sinh ra không phải ai cũng giống nhau, bởi có những thứ mà ta không được quyền chọn lựa.

Hoàn cảnh gia đình
Liên hoan phim Cannes năm 2019 đã có một bộ phim gây được tiếng vang lớn. Nội dung kể về Zain, một cậu bé 12 tuổi ở Lebanon kiện bố mẹ ra tòa với lý do “Vì sao đã sinh ra con?” . Zain không được yêu thương đúng cách và dạy dỗ tử tế. Ba mẹ cậu bé không đủ khả năng để nuôi một đàn con đông đúc. Cậu và các em của mình làm nhiều việc chân tay và thậm chí cả bất hợp pháp để kiếm sống hàng ngày.
Hóa ra không phải đứa trẻ nào được sinh ra cũng vui vẻ và biết ơn với điều đó.
Nhìn lại bản thân, mình tất nhiên may mắn hơn những cậu bé như Zain rất rất nhiều lần. Dẫu vậy, trong thâm tâm mỗi người, có ai đã từng mong muốn giá mà gia đình mình thế này, ba mẹ mình thế kia không.
Chẳng ai sinh ra đã biết cách làm ba mẹ.
Ngoài vai trò làm bậc sinh thành, ba mẹ trước hết là con.
Ngoài làm con, ba mẹ trong vai trò làm chồng hoặc làm vợ.
Hoặc mãi chật vật mưu sinh để đáp ứng cho các nhu cầu trong gia đình.
Chấp nhận gia đình không phải lúc nào cũng hoàn mỹ. Chấp nhận những người thân xung quanh có nỗi đau riêng của họ. Ba mẹ cũng đang vất vả trong bề bộn của mình. Hoặc, vẫn còn đang loay hoay với những điều ngổn ngang nào đó.
Vẻ bề ngoài
Nói về ngoại hình, đã có bao nhiêu lần chúng ta từng ước mong mình cao hơn, trắng hơn hay muốn khuôn mặt nhỏ hơn, hoặc là mắt to hơn…
Theo năm tháng, đứa trẻ bị xã hội và truyền thông tác động lên quan niệm về chuẩn mực của cái đẹp.
Những lời chê bai, so sánh trước mặt con trẻ sẽ ảnh hưởng tiêu cực theo đến chúng mãi về sau. Người lớn cho rằng con nít không biết suy nghĩ ư. Không đâu, con người không bình an của nhiều người hiện tại là ảnh hưởng rất lớn từ sự mong manh, dễ tổn thương khi bé.
Nếu có thể về quá khứ để gặp phiên bản trẻ thơ của mình lúc đó. Mình sẽ nói rằng mình yêu em ấy nhiều thế nào. Rằng em chẳng cần phải hoang mang trước những nhận xét của người ngoài. Trong mắt người khác, em có thừa cân hay gầy ốm, dù trắng hay đen, dù cao hay thấp vẫn luôn có người yêu thương và đứng về phía em.
Tâm hồn mong manh đã bị tổn thương vì khi ấy mình chưa đủ hiểu biết và quyền năng để ngăn cản.
Còn giờ đây, ở phiên bản trưởng thành hiện tại, nếu ngay cả bản thân không nâng niu, bảo vệ thì ai có thể trân quý con người mình đây.
Thất bại và lỗi lầm

Từ lúc bé, trong suốt một thời gian dài, Linh rất thường xuyên tự trách về những sai lầm của bản thân. Mình đã từng nhiệt tình đón nhận tất cả những lời chỉ trích từ người khác để thể hiện bản thân là người luôn sẵn sàng học hỏi.
Tâm hồn trẻ thơ ấy cứ nghĩ mình khiêm tốn, cầu thị như vậy là điều đúng đắn, là điều rất đáng hoan nghênh. Linh đã không phân biệt được đâu là lời góp ý chân thành, đâu là sự phán xét chỉ để thỏa mãn cái tôi hay cảm xúc tiêu cực của người nói. Một đứa bé chẳng khác gì một miếng bọt xốp hút tất cả mọi thứ chất lỏng xung quanh mà không hề mảy may suy nghĩ về sự độc hại của chúng.
Rồi theo thời gian, mình dần bị ám ảnh với sự hoàn hảo. Và mình sợ mắc lỗi nữa. Mình muốn được công nhận và cả được khen ngợi. Nhưng đồng thời, Linh cũng sợ chê bai mà chẳng dám đưa ra ý kiến và sợ hãi mà không dám hành động.
—————–
Melanie là một trong những cô bé học sinh đáng yêu và hiểu chuyện nhất của mình. Khuôn mặt ửng hồng bầu bĩnh và đôi mắt đen láy của em làm bất cứ trái tim sắt đá nào cũng sẽ đổ gục. Các bạn bè đồng nghiệp thường nói vui là ước gì có một cô con gái như thế. Nhưng ngược lại với những gì mọi người yêu quý ở em , cô bé thường xuyên mất tự tin về mọi thứ liên quan đến mình.
Melanie hay than thở về sự hậu đậu, lo lắng về vẻ ngoài và nhiều lần chẳng dám tham gia thuyết trình. Nhìn em mà như thấy bóng dáng của bản thân khi bé. Melanie à, con không biết là mình xinh đẹp và thông minh thế nào đâu. Con là viên ngọc quý giá đối với ba mẹ và là cục nam châm vui vẻ cho bất cứ những ai xung quanh đấy.
Người ta bảo rằng phụ nữ khi làm mẹ sẽ trở nên khoan dung và mạnh mẽ hơn một cách phi thường. Dù là phụ nữ hay nam giới, hãy đối xử tử tế với bản thân bằng năng lượng nữ tính của một người mẹ. Vỗ về và xoa dịu những nỗi đau như cách mà ta chăm sóc với đứa con bé bỏng của mình.
Vậy là, để yêu thương bản thân hơn, trước hết hãy học cách chấp nhận con người và những gì mình thuộc về. Mình tin rằng, chẳng bao lâu nữa, nó sẽ không còn là vấn đề với bạn đâu.
phần TIẾP THEO: HỌC CÁCH THAY ĐỔI
Bài viết liên quan: Ba điều chưa tự tin ở bản thân



Để lại một bình luận